Website Giáo dục mầm non - www.mamnon.com
  

Thật thà trẻ thơ


Sau bữa cơm chiều, cả nhà đang xem TV, còn tôi với bé ra ngoài hiên ngồi hóng mát. Chợt bé nói: “Mẹ kể chuyện cho con nghe đi!”. Tôi cười: “Con thích mẹ kể chuyện gì nào?”. Sau một phút suy nghĩ nó liền nói: “Con thích chuyện ăn khế trả vàng mẹ ạ!”.

Kể xong câu chuyện tôi hỏi: “Qua câu chuyện này, con có cảm nhận điều gì hay không?”. Nó nheo mắt nũng nịu: “Tính thật thà mẹ ạ!”. Tôi cười: “Ừ đúng rồi! Con của mẹ giỏi lắm! Mình sống trên đời phải luôn thật thà con ạ!”.

Một hôm đi học về, nó liền khoe: “Hôm nay con nhặt được tờ bạc năm chục nghìn mẹ ơi!”. Tôi ngạc nhiên: “Con nhặt ở đâu?”. “Ở trước cổng trường!”. Nó vội vàng mở cặp ra và lấy tờ bạc đưa cho tôi: “Đúng rồi tờ năm chục ngàn mới tinh, thôi để mẹ cất cho”.

Thấy tôi gấp tờ giấy bạc bỏ vào ngăn túi xách, con bé lặng im bước vội vào phòng. Tối hôm sau con bé đang ngủ say, chồng tôi khẽ bảo: “Anh muốn nói với em một câu chuyện!”. “Chuyện gì vậy?”, tôi ngạc nhiên. “À... hồi chiều hôm qua con có mách với anh nó nhặt được năm chục nghìn đưa cho mẹ mà mẹ không nói gì hết...”. Tôi vội vàng phân bua: “À... lúc ấy em bận...”.

Anh nói tiếp: “Có thể lúc ấy em đang nghĩ về một vấn đề gì ở cơ quan nên bị phân tâm, nên anh đã nói đỡ: Chắc mẹ cất hộ cho con để hôm sau nộp cho cô giáo và thông báo cho ai mất đến nhận đấy thôi!”. Nghe chồng nói, tôi mới nhận ra mình thật vô tâm, thiếu nhạy bén trong cách cư xử với con.

(Theo Người Lao Động)